σίδηρος
σίδηρος [ῐ], Dor. σίδᾱρος IG 42(1).102.61 ( Epid., iv B.C.), etc.: ὁ; also ἡ, Nic. Th. 923: neut. σίδηρον, τό, Sch.D Il. 4.151, v.l. in Hdt. 7.65 and Daimachus 4J. (but prob. f.l. for σιδήριον in Gal. 19.72, cf. Hsch. s.v. Ἀκίς): pl. σίδηρα Aret. SD 2.12, EM 26.36, Tz. (v. infr.):—