νέκυς
νέκυς ( Lacon. νέκυρ Hsch.), ῠος, ὁ, poet. dat. νέκυϊ Il. 16.526, etc.; Ep. dat. pl. νεκύεσσι Od. 11.491, νέκυσσι ib. 569, 22.401, 23.45; acc. pl. νέκῡς Il. 7.420, 18.180, Od. 24.417, E. Fr. 176.4; also νέκυας Il. 7.418, al.:—