μηνύω
μηνύω (v. fin.), Dor. μᾱν- B. Fr. 10, SIG 417.7 ( Delph., iii B. C.): fut. - ύσω Hdt. 2.121.γʹ, etc.: aor. ἐμήνῡσα h.Merc. 264, And. 1.26, etc.: pf. μεμήνῡκα ib. 22, Pl. Ti. 48b, Men. Pk. 28:— Pass., pf. μεμήνῡται And. 1.10, Th. 1.20: aor. ἐμηνύθην E. Ion 1563, Pl. Criti. 108e: fut. μηνυθήσομαι Gal. UP 5.15:—