urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:20.155 (line)
urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:20.155
Descendant Count: 1
REF: 20.155
οὐ γὰρ δὴν μνηστῆρες ἀπέσσονται μεγάροιο,
Metadata
{}Tokens
| Value | Word Value | Subref Value | Position | Index | VE Ref | Space After | Alignments |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| οὐ | οὐ | οὐ[1] | 1 | 72220 | 20.155.t1 | True | Odyssey Sentence Alignment (Crane) |
| γὰρ | γὰρ | γὰρ[1] | 2 | 72221 | 20.155.t2 | True | |
| δὴν | δὴν | δὴν[1] | 3 | 72222 | 20.155.t3 | True | |
| μνηστῆρες | μνηστῆρες | μνηστῆρες[1] | 4 | 72223 | 20.155.t4 | True | |
| ἀπέσσονται | ἀπέσσονται | ἀπέσσονται[1] | 5 | 72224 | 20.155.t5 | True | |
| μεγάροιο, | μεγάροιο | μεγάροιο[1] | 6 | 72225 | 20.155.t6 | True |
Dictionary Citations
LSJ
to be away or far from, c. gen., ὁππότε πάτρης ἧς ἀπέῃσιν ἀνήρ ib. 169, cf. 20.155, al.; ἐὰν δʼ ἀπῇ τούτων τὸ χαίρειν S. Ant. 1169; ἀ. ἀπὸ τῶν ἰδίων Th. 1.141: c. dat., φίλοισιν E. Med. 179 (lyr.), cf. Tr. 393, Hdt. 4.1, Th. 2.61, etc.: but mostly,
cunliffe_lex
†ἄπειμι1 [ἀπ-, ἀπο- 2 + εἰμί.] 3 sing. subj. ἀπέῃσι Od. 19.169. Pple. ἀπεών, -όντος Il. 6.362, Il. 8.522: Od. 13.189, Od. 14.330, Od. 19.299. 3 sing. impf. ἀπέην Il. 10.351, Il. 20.7. Contr. ἀπῆν Od. 5.400, Od. 9.473, Od. 12.181. 1 pl. ἀπῆμεν Od. 9.491. 3 pl. ἄπεσαν Il. 10.357. Fut. ἀπέσσομαι Od. 15.515. 3 sing ἀπέσσεται Od. 2.285, Od. 8.150. ἀπεσσεῖται Od. 19.302. 3 pl. ἀπέσσονται Od. 20.155. Infin. ἀπέσσεσθαι Il. 17.278: Od. 18.146. 1 To be away, absent or distant: ἐμεῖο ἀπεόντος Il. 6.362. Cf. Il. 8.522, Il. 10.351, 357, Il. 20.7: ὅτε τόσσον ἀπῆν ὅσσον . . . Od. 5.400 = Od. 9.473 = Od. 12.181. Cf. Od. 9.491, Od. 13.189, Od. 14.330 = Od. 19.299 (in these three lines pple. of the impf.), Od. 15.515. With genit.: τοῦ (from it) Il. 17.278. Cf. Od. 18.146, Od. 19.169, 302, Od. 20.155. 2 To be unaccomplished or not brought about: ὁδὸς οὐκέτι δηρὸν ἀπέσσεται Od. 2.285, Od. 8.150.
†ἄπειμι1 [ἀπ-, ἀπο- 2 + εἰμί.] 3 sing. subj. ἀπέῃσι Od. 19.169. Pple. ἀπεών, -όντος Il. 6.362, Il. 8.522: Od. 13.189, Od. 14.330, Od. 19.299. 3 sing. impf. ἀπέην Il. 10.351, Il. 20.7. Contr. ἀπῆν Od. 5.400, Od. 9.473, Od. 12.181. 1 pl. ἀπῆμεν Od. 9.491. 3 pl. ἄπεσαν Il. 10.357. Fut. ἀπέσσομαι Od. 15.515. 3 sing ἀπέσσεται Od. 2.285, Od. 8.150. ἀπεσσεῖται Od. 19.302. 3 pl. ἀπέσσονται Od. 20.155. Infin. ἀπέσσεσθαι Il. 17.278: Od. 18.146. 1 To be away, absent or distant: ἐμεῖο ἀπεόντος Il. 6.362. Cf. Il. 8.522, Il. 10.351, 357, Il. 20.7: ὅτε τόσσον ἀπῆν ὅσσον . . . Od. 5.400 = Od. 9.473 = Od. 12.181. Cf. Od. 9.491, Od. 13.189, Od. 14.330 = Od. 19.299 (in these three lines pple. of the impf.), Od. 15.515. With genit.: τοῦ (from it) Il. 17.278. Cf. Od. 18.146, Od. 19.169, 302, Od. 20.155. 2 To be unaccomplished or not brought about: ὁδὸς οὐκέτι δηρὸν ἀπέσσεται Od. 2.285, Od. 8.150.
δήν (δϝήν). For a long time, for long, long: ἀκέων δ. ἧστο Il. 1.512. Cf. Il. 1.416, Il. 5.412, Il. 6.131, 139, Il. 8.126, Il. 9.30 = 695, Il. 13.573, Il. 16.736, Il. 17.695, Il. 20.426, Il. 23.690: δ. ἀπεών (having been long . . .) Od. 13.189, ὀϊζὺν δ. ἔχομεν (have long been suffering . . .) Od. 14.416. Cf. Od. 1.281, Od. 2.36, Od. 4.494, Od. 5.127, Od. 6.33, Od. 20.155, Od. 22.473, etc.