urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:17.47 (line)
urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:17.47
Descendant Count: 1
REF: 17.47
ἐν στήθεσσιν ὄρινε φυγόντι περ αἰπὺν ὄλεθρον·
Metadata
{}Tokens
| Value | Word Value | Subref Value | Position | Index | VE Ref | Space After | Alignments |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| ἐν | ἐν | ἐν[1] | 1 | 59613 | 17.47.t1 | True | Odyssey Sentence Alignment (Crane) |
| στήθεσσιν | στήθεσσιν | στήθεσσιν[1] | 2 | 59614 | 17.47.t2 | True | |
| ὄρινε | ὄρινε | ὄρινε[1] | 3 | 59615 | 17.47.t3 | True | |
| φυγόντι | φυγόντι | φυγόντι[1] | 4 | 59616 | 17.47.t4 | True | |
| περ | περ | περ[1] | 5 | 59617 | 17.47.t5 | True | |
| αἰπὺν | αἰπὺν | αἰπὺν[1] | 6 | 59618 | 17.47.t6 | True | |
| ὄλεθρον· | ὄλεθρον | ὄλεθρον[1] | 7 | 59619 | 17.47.t7 | True |
Dictionary Citations
LSJ
Ep. Verb (used by Epicr. 11.36, Arist. Pr. 947b32), stir, raise, ὡς δʼ ἄνεμοι δύο πόντον ὀρίνετον Il. 9.4 ; [ἀέλλη] πόντον ὀρίνει 11.298, cf. Od. 7.273 ; πάντα δʼ ὄρινε ῥέεθρα Il. 21.235 : mostly metaph., stir, move, excite, θυμὸν ὀρίνειν Od. 4.366 ; θυμὸν ἐνὶ στήθεσσιν ὀ. Il. 2.142 ; μνηστῆρας ὀρίνων driving them wild with fear, Od. 24.448 ; ἦτορ ἐν στήθεσσιν ὄρινε 17.47 ; ὄρινε δὲ κῆρ Ὀδυσῆος ib. 216 ; also γόον Il. 24.760 ; ὀρυμαγδόν 21.313 ; Κύπριν Ps.-Phoc. 3 ; φρένας οἶνος ὀρίνει AP 15.9 (Cyrus) :— Pass., to be stirred, roused, Ἴρῳ δὲ κακῶς ὠρίνετο θυμός his heart was troubled within him, Od. 18.75 ; ὀρίνθη θυμός Il. 18.223 ; Τρῶας ὀρινομένους driven in flight, 11.521, cf. 525 ; ὀρινθέντες affrighted, Od. 22.23 ; ὀρινόμενοι Pi. Fr. 208 ; οὐδὲν ὀρινθείς Epicr. 11.36 ; ὡς πάρος οὐ λαλέεις καὶ ὀρείνομαι BCH 51.326 ( Athens).
cunliffe_lex
αἰπύς -εῖα, -ύ. 1 Steep, sheer: ὄρος Il. 2.603. Cf. Il. 2.811, 829, Il. 5.367, 868, Il. 11.711, Il. 15.84: αἰπεῖα εἰς ἅλα πέτρη (running sheer down into the sea) Od. 3.293. Cf. Od. 3.287, Od. 4.514, Od. 19.431. Applied to walls Il. 6.327, Il. 11.181: Od. 14.472. Of a noose, hung from on high Od. 11.278. 2 Of cities, set on a steep Il. 2.538, Il. 9.668, Il. 15.71: Od. 3.485, Od. 10.81, Od. 15.193. 3 Fig., difficult, hard. In impers. construction : αἰπύ οἱ ἐσσεῖται Il. 13.317. Of ὄλεθρος (thought of as a precipice or gulf), sheer, utter Il. 6.57, Il. 10.371, Il. 11.174, 441, Il. 12.345, 358, Il. 13.773, Il. 14.99, 507=Il. 16.283, Il. 16.859, Il. 17.155, 244, Il. 18.129: Od. 1.11, 37, Od. 5.305, Od. 9.286, 303, Od. 12.287, 446, Od. 17.47, Od. 22.28, 43, 67. Sim. of φόνος Il. 17.365: Od. 4.843, Od. 16.379. Of the toil and moil of war, hard, daunting Il. 11.601, Il. 16.651. Of wrath, towering Il. 15.223.
ὀρίνω [ὀρ- as in ὄρνυμι.] Aor. ὄρινα Od. 4.366. 2 sing. ὤρινας Od. 8.178. ὄρινας Od. 14.361, Od. 15.486. 3 sing. ὤρινε Il. 19.272 : Od. 7.273. ὄρινε Il. 2.142, Il. 4.208, Il. 21.235, Il. 24.760, etc. : Od. 17.150, 216. Subj. ὀρίνω Il. 15.403. 2 sing. ὀρίνῃς Il. 24.467, 568. 2 sing. opt. ὀρίναις Il. 11.792. Pass. 3 sing. aor. ὠρίνθη Il. 16.509. ὀρίνθη Il. 5.29, Il. 16.280, Il. 18.223. 3 sing. opt. ὀρινθείη Il. 24.585. Nom. pl. masc. pple. ὀρινθέντες Od. 22.23. (συν-) 1 To put into a state of commotion, stir, agitate, trouble : ὀρινομένη θάλασσα (raised in billows) Il. 2.294. Cf. Il. 9.4, Il. 11.298 : Od. 7.273. To put into violent motion : ῥέεθρα (brought them down in spate) Il. 21.235. With personal object, to throw into confusion or disorder, strike with panic : μνηστῆρας Od. 24.448. In pass., of men, to be thrown into confusion or disorder, be put to disorderly rout, be struck with panic : ὀρινομένους ὑπὸ καπνοῦ Il. 9.243. Cf. Il. 11.521, 525, Il. 14.14= Il. 15.7, Il. 14.59, Il. 16.377 : ὀρινθέντες κατὰ δῶμα (rushing in confusion) Il. 22.23. Sim. of a single person : σοὶ ὀρινομένῳ κατὰ δῶμα (rushing in your rage) Od. 22.360. 2 With immaterial object, to stir up, bring about, cause : ὀρυμαγδόν Il. 21.313. Cf. Il. 24.760. In reference to the heart or mind, to stir, rouse, agitate, trouble, touch : θυμόν Il. 2.142. Cf. Il. 5.29, Il. 9.595, Il. 16.509, Il. 24.585, etc. : Od. 4.366, Od. 17.47, 216, Od. 18.75, etc.
στῆθος τό. Dat. pl. στήθεσι Il. 4.430, Il. 6.65, Il. 11.100, Il. 13.618, Il. 16.163, 503, Il. 20.20, Il. 22.452. στήθεσσι Il. 1.83, Il. 3.63, Il. 4.152, Il. 6.51, Il. 11.19, Il. 13.73, Il. 17.22, Il. 21.182, etc. : Od. 1.341, Od. 2.90, Od. 3.18, Od. 7.258, Od. 11.566, Od. 15.20, Od. 20.9, Od. 21.87, etc. Locative στήθεσφι Il. 2.388. This form as ablative Il. 11.374, Il. 14.150, 214. As genit. Il. 5.41, 57, Il. 8.259, Il. 11.448, Il. 22.284 : Od. 22.93. 1 The breast or chest Il. 2.218, Il. 3.221, Il. 4.430, 480, Il. 5.19, Il. 11.374, etc. : Od. 9.301, Od. 14.351, Od. 18.21, Od. 20.17, Od. 22.82, 93, 286. Of animals Il. 4.108, Il. 11.282, Il. 12.204, Il. 16.753 : Od. 22.404. 2 In pl. in reference to a single person : χιτῶνα περὶ στήθεσσι δαΐξαι Il. 2.416. Cf. Il. 3.332, Il. 4.420, Il. 5.317, Il. 6.65, Il. 9.490, Il. 10.9, etc. : Od. 11.609, Od. 16.174, Od. 18.69, Od. 20.62. 3 The breast as a seat a Of spirit, courage, boldness. In pl. as above : ἐν στήθεσσι μένος βάλεν Il. 5.513. Cf. Il. 5.125, Il. 17.570. b Of wrath or resentment : Ἥρῃ οὐκ ἔχαδε σ. χόλον Il. 4.24 = Il. 8.461. Cf. Il. 18.110. In pl. as above : εἰ χόλον αὐτῆμαρ καταπέψῃ, ἀλλʼ ἔχει κότον ἐν στήθεσσιν ἑοῖσιν Il. 1.83. Sim. of rage : ὁππότε μένος οὐ τόσον ᾖσιν ἐνὶ στήθεσσιν ἐμοῖσιν Il. 19.202. c Of grief. In pl. as above : πένθος ἐνὶ στήθεσσιν ἀέξων Il. 17.139. d Of care or anxiety. In pl. as above : μή τί τοι ἄλλο ἐν στήθεσσι κακὸν μελέτω ἔργον Od. 2.304. e Of hope. In pl. as above : οὐ τοῦτο ἐνὶ στήθεσσιν ἔολπεν Od. 21.317. f In pl. as above of βουλή : ἔγνως ἐμὴν ἐν στήθεσι βουλήν Il. 20.20. Cf. Il. 17.470. Of μῆτις : ἥν τινα μῆτιν ἐνὶ στήθεσσι κέκευθεν Od. 3.18. Of a purpose, etc. : τοῦτον νόον, ὅν τινά οἱ νῦν ἐν στήθεσσι τιθεῖσι θεοί Od. 2.125. Cf. Il. 4.309. Of an idea or notion: οὔ τοι τοιοῦτον ἐνὶ στήθεσσι νόημα Od. 17.403. 4 The breast as the seat a Of ἦτορ. In pl. in reference to a single person : ἐν ἐμοὶ αὐτῇ στήθεσι πάλλεται ἠ. Il. 22.452. Cf. Il. 1.189 : Od. 17.47, Od. 20.22. b Of κῆρ. In pl. as above : Ἀχιλλῆος κ. γηθεῖ ἐνὶ στήθεσσιν Il. 14.140. Cf. Od. 1.341, Od. 7.309, Od. 16.275. c Of κραδίη. In pl. as above : ἐμοὶ κ. ἐνὶ στήθεσσιν ἰάνθη Od. 4.549. d Of θυμός : δαΐζετο θ. ἐνὶ στήθεσσιν Ἀχαιῶν Il. 9.8 = Il. 15.629. Cf. Il. 2.142, Il. 4.289, Il. 13.808, Il. 15.322, etc. : Od. 2.90, Od. 10.461, Od. 20.328. Of wolves Il. 16.163. In pl. as above : ἄψορρόν οἱ θ. ἐνὶ στήθεσσιν ἀγέρθη Il. 4.152. Cf. Il. 3.395, Il. 4.313, 360, Il. 6.51, Il. 7.68, Il. 9.256, 629, Il. 13.73, etc. : Od. 4.549, Od. 5.191, 222, Od. 7.187, 258, Od. 8.178, Od. 11.566, Od. 14.169, etc. Of a wild boar Il. 17.22. e Of νόος : ὅς τε καὶ ἄλλων οἰδάνει ἐν στήθεσσι νόον Il. 9.554. In pl. as above : σοὶ ἐνὶ στήθεσσιν ἀτάρβητος ν. ἐστίν Il. 3.63. Cf. Il. 13.732 : Od. 10.329, Od. 13.255, Od. 20.366. f Of νόημα. In pl. as above: αἰεί τοι τοιοῦτον ἐνὶ στήθεσσι ν. Od. 13.330. Cf. Il. 24.41.
φεύγω 3 sing. pa. iterative φεύγεσκε Il. 17.461. φύγεσκε Od. 17.316. Fut. in mid. form φεύξομαι Il. 18.307. 2 pl. φεύξεσθε Il. 2.175. 3 pl. φεύξονται Il. 2.159. Infin. φεύξεσθαι Il. 11.590, Il. 13.89, Il. 15.700, Il. 21.93 : Od. 22.67. Aor. φύγον Od. 6.170. 2 sing. ἔφυγες Il. 11.362, Il. 20.449. 3 sing. φύγε Il. 4.350, Il. 14.83, Il. 18.117, Il. 20.350, Il. 21.493, 496 : Od. 1.64, Od. 3.230, Od. 5.22, Od. 10.131, Od. 12.66, Od. 18.155, Od. 19.492, Od. 21.168, Od. 23.70. 1 pl. φύγομεν Od. 9.61, 467, Od. 12.260. 3 pl. φύγον Il. 3.4, Il. 8.137, Il. 11.128, Il. 23.465 : Od. 1.11, Od. 3.192. 3 sing. subj. φύγῃ Il. 18.271, Il. 21.103, Il. 22.487: Od. 14.184. φύγῃσι Il. 5.258, Il. 7.118, 173, Il. 19.72, Il. 21.296. 1 pl. φύγωμεν Il. 17.714. Opt. φύγοιμι Od. 14.312. 3 sing. φύγοι Il. 6.59, Il. 14.507, Il. 16.98, 283: Od. 4.789, Od. 15.300, Od. 22.43. 1 pl. φύγοιμεν Il. 1.60: Od. 3.175, Od. 9.489, Od. 10.129, Od. 12.157. Pple. φυγών, -όντος Il. 12.322, Il. 21.57: Od. 9.17, Od. 15.277, Od. 16.21, Od. 17.47, Od. 23.238. Infin. φυγέειν Il. 2.393, Il. 13.436, Il. 14.80: Od. 4.504, Od. 12.120. φυγεῖν Il. 2.401, Il. 12.327. 3 sing. pf. opt. πεφεύγοι Il. 21.609. Nom. pl. masc. pple. πεφευγότες Od. 1.12. Nom. pl. masc. pple. πεφυξότες (app. formed direct fr. φύζα. Cf. ἀρημένος, δεδουπότος, κεκοπώς) Il. 21.6, 528, 532, Il. 22.1. Pf. pple. mid. πεφυγμένος Od. 1.18. Acc. πεφυγμένον Il. 6.488, Il. 22.219: Od. 9.455. (ἐκ-, παρα-, παρεκπρο-, προ-, ὑπεκ-, ὑπεκπρο-, ὑπο-) 1 To flee. a To flee under the influence of fear, be in flight : πρόσθεν ἕθεν φεύγοντα Il. 5.56, πῇ φεύγεις ; Il. 8.94, προχέοντο πεφυζότες (in rout) Il. 21.6. Cf. Il. 5.532, Il. 6.82, Il. 11.150, Il. 12.123, Il. 13.436, Il. 15.63, Il. 18.150, Il. 22.1, 157, etc.: Od. 6.199, Od. 12.120, Od. 16.424 (seeking refuge from the angry people), Od. 18.386, Od. 22.66, Od. 24.54. b To quit the seat of war and flee homewards : φεύγειν σὺν νηυσίν Il. 2.74. Cf. Il. 1.173, Il. 2.140 = Il. 9.27, Il. 2.159, 175, Il. 8.511, Il. 9.47, Il. 10.147 = 327. c To leave a place and hastily take an indicated course: ξὺν τοίσδεσι φεύγωμεν (let us be off) Od. 10.269. Cf. Od. 3.166, 167, Od. 9.43. d To slip away, make off : εἴ κεν Ἄρης οἴχηται φεύγων Od. 8.356. 2 To flee from, seek to escape from, seek safety from : νείκεα πατρός Il. 9.448. Cf. Il. 14.80, Il. 18.307 : νηλέα Od. 15.228, θάνατον καὶ κῆρα 276. Cf. Od. 5.446. 3 To escape, evade, avoid (impending danger or trouble) : θάνατον Il. 1.60, χειμῶνα Il. 3.4, φυγὼν ὕπο νηλεὲς ἦμαρ Il. 21.57. Cf. Il. 2.393, Il. 12.327, Il. 14.507, Il. 21.93, Il. 22.487, etc. : Od. 1.11, Od. 3.175, Od. 9.61, Od. 10.131, Od. 14.312, Od. 23.238, etc. In mid.: μοῖραν πεφυγμένον ἔμμεναι Il. 6.488. Cf. Il. 22.219 : Od. 9.455. 4 To get away from, effect one's escape from (danger or trouble in which one is involved) : Ἕκτορα Il. 11.327, πόλεμον τόνδε Il. 12.322 : πόλεμόν τε πεφευγότες ἠδὲ θάλασσαν Od. 1.12. Cf. Od. 4.504, Od. 6.170. With genit. In mid. : οὐδʼ ἔνθα πεφυγμένος ἦεν ἀέθλων Od. 1.18. 5 Absol., to effect one's escape, escape, save oneself, come safe away : εἰ ἕτερός γε φύγῃσιν Il. 5.258. Cf. Il. 6.59, Il. 11.590, Il. 17.461, Il. 20.350, Il. 21.609, etc. : οἳ φύγον ἐκ πολέμου Od. 3.192. Cf. Od. 12.66, Od. 14.184, Od. 17.316, etc. 6 To flee or quit one's country, go into exile: φεύγων ἐξ Ἄργεος ἄνδρα κατακτάς Od. 15.224. Cf. Il. 2.665, Il. 9.478 : Od. 13.259, Od. 15.277, Od. 20.223, Od. 23.120. To flee (one's country) : πατρίδα φεύγων Od. 15.228. 7 Of immaterial or inanimate things a To make way beyond, pass : ποῖόν σε ἔπος φύγεν ἕρκος ὀδόντων ; Il. 4.350=Il. 14.83 : Od. 1.64=Od. 5.22=Od. 19.492=Od. 23.70, Od. 3.230, Od. 21.168. b To fly or slip from the grasp of : Νέστορα δʼ ἐκ χειρῶν φύγον ἡνία Il. 8.137. Cf. Il. 11.128, Il. 23.465.