urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.98 (line)

urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.98
Descendant Count: 1
REF: 11.98
κουλεῷ ἐγκατέπηξʼ. ὁ δʼ ἐπεὶ πίεν αἷμα κελαινόν,
PREV (urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.97)
NEXT (urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.99)

Metadata

{}

Tokens

Value Word Value Subref Value Position Index VE Ref Space After Alignments
κουλεῷ κουλεῷ κουλεῷ[1] 1 37625 11.98.t1 True Odyssey Sentence Alignment (Crane) Odyssey Sentence Alignment (Crane)
ἐγκατέπηξʼ. ἐγκατέπηξʼ ἐγκατέπηξʼ[1] 2 37626 11.98.t2 True
ὁ[1] 3 37627 11.98.t3 True
δʼ δʼ δʼ[1] 4 37628 11.98.t4 True
ἐπεὶ ἐπεὶ ἐπεὶ[1] 5 37629 11.98.t5 True
πίεν πίεν πίεν[1] 6 37630 11.98.t6 True
αἷμα αἷμα αἷμα[1] 7 37631 11.98.t7 True
κελαινόν, κελαινόν κελαινόν[1] 8 37632 11.98.t8 True

Dictionary Citations

LSJ

ἐγκαταπήγνυμι
thrust firmly in, ξίφος . . κουλεῷ ἐγκατέπηξʼ Od. 11.98; ἐν δὲ σκόλοπας κατέπηξεν planted or fixed them in, Il. 9.350; τὴν κεφαλὴν δόρατι ἐ. having fixed it on, Hdn. 1.13.4.
κολεόν
sheath, scabbard, ἕλκετο δʼ ἐκ κολεοῖο μέγα ξίφος Il. 1.194; κολεῷ μὲν ἄορ θέο Od. 10.333; ἂψ δʼ ἐς κουλεὸν ὦσε μέγα ξίφος Il. 1.220; ξίφεος μέγα κουλεόν 3.272; ἀτὰρ περὶ κουλεὸν ἦεν ἀργύρεον 11.30, cf. Od. 11.98, Pi. N. 10.6; κολεῶν ἐρυστὰ . . ξίφη S. Aj. 730; φάσγανον κώπης λαβὼν ἐξεῖλκε κολεοῦ E. Hec. 544; ἐν κολεῷ X. Cyr. 1.2.9; μάχαιρα ἐλεφάντινον τὸ κολειὸν (sic) ἔχουσα IG 2(2).1382.16 ( κολεόν ib. 1388.47); κολεὰ δύο ib. 11(2).203 B 39 ( Delos, iii B.C.); κ., μέγα λώτινον ἔργον Theoc. 24.45.

cunliffe_lex

†ἐγκαταπήγνυμι
†ἐγκαταπήγνυμι [ἐγ-, ἐν- 2, κατα- 1.] Aor. ἐγκατέπηξα. To thrust down into. With dat.: ξίφος κουλεῷ Od. 11.98.
κελαινός
κελαινός -ή, -όν. Dark in due, black or nearly black: αἷμα Il. 1.303, Il. 7.329, Il. 11.829, 845, δέρμα Il. 6.117, κῦμα Il. 9.6, χθών (darkened by the clouds) Il. 16.384: αἷμα Od. 11.98, 228, 232, 390, Od. 16.441, Od. 19.457. Bringing darkness in its train: λαίλαπι Il. 11.747. In fig. use, of night, dark, enveloping in its shades, hiding from the light: ἀμφὶ δὲ ὄσσε κελαινὴ νὺξ ἐκάλυψεν Il. 5.310=Il. 11.356.
κουλεόν
κουλεόν -οῦ, τό. Also κολεόν. The sheath or scabbard of a sword : ἕλκετʼ ἐκ κολεοῖο ξίφος Il. 1.194. Cf. Il. 1.220, Il. 3.272 = Il. 19.253, Il. 7.304= Il. 23.825, Il. 11.30, Il. 12.190 : Od. 8.404, Od. 10.333, Od. 11.98.
πίνω
πίνω 3 sing. pa. iterative πίνεσκε Il. 16.226. Aor. ἔπιον Od. 15.373. 3 sing. ἔπιε Od. 18.151. πίε Od. 4.511, Od. 11.98, 153, 390. 3 pl. ἔπιον Il. 9.177 : Od. 3.342, 395, Od. 7.184, 228, Od. 18.427, Od. 21.273. πίον Il. 22.2 : Od. 18.426. Subj. πίω Od. 11.96. 2 sing. πίῃσθα Il. 6.260. 3 sing. πίῃ Od. 10.328. Opt. πίοιμι Od. 10.316. 3 sing. πίοι Od. 22.11. 3 pl. πίοιεν Il. 24.350. Imp. πίε Od. 9.347. Pple. πιών Od. 10.326. Pl. πιόντες Il. 22.70. Fem. πιοῦσα Il. 24.102. Infin. πιέμεν Od. 15.378. πιέμεν Il. 16.825 : Od. 16.143, Od. 18.3. πιέειν Il. 4.263, Il. 7.481 : Od. 11.232, 584, 585. πιεῖν Il. 8.189 : Od. 8.70, Od. 10.386. Mid. Fut. pple. πιόμενος Od. 10.160. Nom. pl. neut. πιόμενα Il. 13.493. (ἐκ-) To drink. 1 To drink (liquid) : οἶνον Il. 5.341. Cf. Il. 2.825, Il. 4.262, Il. 8.189, Il. 9.177, Il. 14.5, Il. 16.226, Il. 22.70 : Od. 1.340, Od. 8.70, Od. 9.249, 297, Od. 10.316, Od. 11.98, Od. 17.225, etc. Of a drowing man drinking the brine : ἐπεὶ πίεν ἁλμυρὸν ὕδωρ Od. 4.511. With partitive genit. : αἵματος Od. 11.96. Cf. Od. 15.373, Od. 22.11. Absol. Il. 4.263, Il. 6.260, Il. 7.481, Il. 11.641, 642, Il. 13.493, Il. 14.1, Il. 16.825, Il. 17.250, Il. 22.2, Il. 24.102, 350, 476 : Od. 1.258, Od. 2.305, Od. 5.197, Od. 7.99, Od. 10.160, Od. 11.584, etc. 2 To drink the contents of (a vessel) : κύπελλα οἴνου Il. 4.346. Cf. Il. 8.232. 3 In pass., to be drunk up, consumed : πολλὸν μέθυ πίνετο Il. 9.469 : τόδε δῶμα Od. 21.69. Cf. Od. 9.45, Od. 20.312.
πίνω
πίνω 3 sing. pa. iterative πίνεσκε Il. 16.226. Aor. ἔπιον Od. 15.373. 3 sing. ἔπιε Od. 18.151. πίε Od. 4.511, Od. 11.98, 153, 390. 3 pl. ἔπιον Il. 9.177 : Od. 3.342, 395, Od. 7.184, 228, Od. 18.427, Od. 21.273. πίον Il. 22.2 : Od. 18.426. Subj. πίω Od. 11.96. 2 sing. πίῃσθα Il. 6.260. 3 sing. πίῃ Od. 10.328. Opt. πίοιμι Od. 10.316. 3 sing. πίοι Od. 22.11. 3 pl. πίοιεν Il. 24.350. Imp. πίε Od. 9.347. Pple. πιών Od. 10.326. Pl. πιόντες Il. 22.70. Fem. πιοῦσα Il. 24.102. Infin. πιέμεν Od. 15.378. πιέμεν Il. 16.825 : Od. 16.143, Od. 18.3. πιέειν Il. 4.263, Il. 7.481 : Od. 11.232, 584, 585. πιεῖν Il. 8.189 : Od. 8.70, Od. 10.386. Mid. Fut. pple. πιόμενος Od. 10.160. Nom. pl. neut. πιόμενα Il. 13.493. (ἐκ-) To drink. 1 To drink (liquid) : οἶνον Il. 5.341. Cf. Il. 2.825, Il. 4.262, Il. 8.189, Il. 9.177, Il. 14.5, Il. 16.226, Il. 22.70 : Od. 1.340, Od. 8.70, Od. 9.249, 297, Od. 10.316, Od. 11.98, Od. 17.225, etc. Of a drowing man drinking the brine : ἐπεὶ πίεν ἁλμυρὸν ὕδωρ Od. 4.511. With partitive genit. : αἵματος Od. 11.96. Cf. Od. 15.373, Od. 22.11. Absol. Il. 4.263, Il. 6.260, Il. 7.481, Il. 11.641, 642, Il. 13.493, Il. 14.1, Il. 16.825, Il. 17.250, Il. 22.2, Il. 24.102, 350, 476 : Od. 1.258, Od. 2.305, Od. 5.197, Od. 7.99, Od. 10.160, Od. 11.584, etc. 2 To drink the contents of (a vessel) : κύπελλα οἴνου Il. 4.346. Cf. Il. 8.232. 3 In pass., to be drunk up, consumed : πολλὸν μέθυ πίνετο Il. 9.469 : τόδε δῶμα Od. 21.69. Cf. Od. 9.45, Od. 20.312.