urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.273 (line)
urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.273
Descendant Count: 1
REF: 11.273
γημαμένη ᾧ υἷι· ὁ δʼ ὃν πατέρʼ ἐξεναρίξας
Metadata
{}Tokens
| Value | Word Value | Subref Value | Position | Index | VE Ref | Space After | Alignments |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| γημαμένη | γημαμένη | γημαμένη[1] | 1 | 38884 | 11.273.t1 | True | Odyssey Sentence Alignment (Crane) Odyssey Sentence Alignment (Crane) |
| ᾧ | ᾧ | ᾧ[1] | 2 | 38885 | 11.273.t2 | True | |
| υἷι· | υἷι | υἷι[1] | 3 | 38886 | 11.273.t3 | True | |
| ὁ | ὁ | ὁ[1] | 4 | 38887 | 11.273.t4 | True | |
| δʼ | δʼ | δʼ[1] | 5 | 38888 | 11.273.t5 | True | |
| ὃν | ὃν | ὃν[1] | 6 | 38889 | 11.273.t6 | True | |
| πατέρʼ | πατέρʼ | πατέρʼ[1] | 7 | 38890 | 11.273.t7 | True | |
| ἐξεναρίξας | ἐξεναρίξας | ἐξεναρίξας[1] | 8 | 38891 | 11.273.t8 | True |
Dictionary Citations
LSJ
1
give herself in marriage, i.e. wed, c. dat., γαμέεσθαι τῷ ὅτεῴ τε πατὴρ κέλεται Od. 2.113; γημαμένη ᾧ υἷϊ· ὁ δʼ ὃν πατέρʼ ἐξεναρίξας γῆμεν 11.273: abs., Hdt. 4.117; σοὶ μὲν γαμεῖσθαι μόρσιμον, γαμεῖν δʼ ἐμοί A. Fr. 13; εἰς τύραννʼ ἐγημάμην I married into a royal house, E. Tr. 474; γήματο δʼ εἰς Μαραθῶνα, i. e. she married Herodes of Marathon, IG 14.1389 i 5 ( ἥν τʼ ἐγήματο is f.l. for ἥ τʼ ἐγ. in E. Med. 262): ironically of a henpecked husband, κεῖνος οὐκ ἔγημεν ἀλλʼ ἐγήματο Anacr. 86; so Medea to Jason, μῶν γαμοῦσα . . σέ; did I marry you? E. Med. 606; ἐγημάμην, of a man marrying a rich wife, Antiph. 46; γαμεῖται ἕκαστος (sens. obsc.) Luc. VH 1.22; ὁ γαμηθεὶς ὡς παρθένος κἄπειτα γενόμενος ἀνήρ Phld. Sign. 2; incorrectly, in later writers, γημάμενος Apollod. 3.12.6, cf. Q.S. 1.728.
2
kill, slay, Od. 11.273; ἔγχεϊ Il. 6.30, cf. Hes. Th. 289, B. 5.146, Lyc. 50, etc.—In Hom. more freq. than the simple Verb.
cunliffe_lex
γαμέω [γάμος.] Fut. γαμέω Il. 9.388, 391. Infin. γαμέειν Od. 15.522. 3 sing. aor. ἔγημε Il. 14.121: Od. 11.179, Od. 15.241, Od. 16.34, Od. 23.149. γῆμε Il. 13.433: Od. 1.36, Od. 11.274, 282. Pple γήμας, -αντος Il. 9.399, Il. 11.227. Infin. γῆμαι Od. 21.72, 158. Mid. 3 sing. fut. γαμέσσεται Il. 9.394. 3 sing. aor. opt. γήμαιτο Od. 16.392, Od. 21.162. Fem. pple. γημαμένη Od. 11.273. Infin. γήμασθαι Od. 2.128, Od. 15.17, Od. 18.270, 289, Od. 19.159, 531, Od. 20.335, 342. 1 In act., of a man, to marry, wed: κούρην Il. 9.388, μιν 391, Ἀδρήστοιο θυγατρῶν(partitive genit., one of his daughters) Il. 14.121. Cf. Il. 9.399, Il. 11.227, Il. 13.433: ἄλοχον μνηστήν Od. 1.36 (here of another's wife), Od. 11.179, 274, 282, Od. 15.241, 522, Od. 16.34, Od. 21.72, 158, Od. 23.149. Absol. Od. 4.208. 2 In mid. a Of a woman, to give herself in marriage to, to wed. With dat.: Εὐρυμάχῳ Od. 15.17. Cf. Od. 2.113, 128, Od. 11.273, Od. 16.392 = Od. 21.162, Od. 18.270, 289, Od. 20.335, 342. Absol. Od. 1.275, Od. 19.159, 531. b App., to get (a wife for one's son): Πηλεύς μοι γυναῖκα γαμέσσεται Il. 9.394 (v.l. γε μάσσεται).
γαμέω [γάμος.] Fut. γαμέω Il. 9.388, 391. Infin. γαμέειν Od. 15.522. 3 sing. aor. ἔγημε Il. 14.121: Od. 11.179, Od. 15.241, Od. 16.34, Od. 23.149. γῆμε Il. 13.433: Od. 1.36, Od. 11.274, 282. Pple γήμας, -αντος Il. 9.399, Il. 11.227. Infin. γῆμαι Od. 21.72, 158. Mid. 3 sing. fut. γαμέσσεται Il. 9.394. 3 sing. aor. opt. γήμαιτο Od. 16.392, Od. 21.162. Fem. pple. γημαμένη Od. 11.273. Infin. γήμασθαι Od. 2.128, Od. 15.17, Od. 18.270, 289, Od. 19.159, 531, Od. 20.335, 342. 1 In act., of a man, to marry, wed: κούρην Il. 9.388, μιν 391, Ἀδρήστοιο θυγατρῶν(partitive genit., one of his daughters) Il. 14.121. Cf. Il. 9.399, Il. 11.227, Il. 13.433: ἄλοχον μνηστήν Od. 1.36 (here of another's wife), Od. 11.179, 274, 282, Od. 15.241, 522, Od. 16.34, Od. 21.72, 158, Od. 23.149. Absol. Od. 4.208. 2 In mid. a Of a woman, to give herself in marriage to, to wed. With dat.: Εὐρυμάχῳ Od. 15.17. Cf. Od. 2.113, 128, Od. 11.273, Od. 16.392 = Od. 21.162, Od. 18.270, 289, Od. 20.335, 342. Absol. Od. 1.275, Od. 19.159, 531. b App., to get (a wife for one's son): Πηλεύς μοι γυναῖκα γαμέσσεται Il. 9.394 (v.l. γε μάσσεται).
ἐξεναρίζω [ἐξ- 9.] 3 sing. fut. ἐξεναρίξει Il. 20.339. Pple. ἐξεναρίξων Il. 11.101. Aor. ἐξενάριξα Il. 24.521. 2 sing. -ας Il. 16.692. 3 sing. -ε Il. 4.488, Il. 7.146, Il. 14.513, Il. 22.376, etc. 3 pl. -αν Il. 5.703. 2 sing. subj. ἐξεναρίξῃς Il. 20.181. Pple. ἐξεναρίξας Il. 16.573: Od. 11.273. Infin. ἐξεναρίξαι Od. 22.264. 1 To strip (a slain foe) of his armour and trappings: περίφαντα Il. 5.842. Cf. Il. 6.417, Il. 11.246, 368, Il. 22.376. 2 To strip off (the armour and trappings): τεύχεα Il. 7.146, Il. 13.619 = Il. 17.537 = Il. 21.183. 3 To kill or slay in fight Il. 4.488, Il. 5.151, Il. 6.20, Il. 11.101, Il. 12.187, etc.: Od. 22.264. 4 To kill or slay in gen. Il. 16.573: Od. 11.273.
ἐξεναρίζω [ἐξ- 9.] 3 sing. fut. ἐξεναρίξει Il. 20.339. Pple. ἐξεναρίξων Il. 11.101. Aor. ἐξενάριξα Il. 24.521. 2 sing. -ας Il. 16.692. 3 sing. -ε Il. 4.488, Il. 7.146, Il. 14.513, Il. 22.376, etc. 3 pl. -αν Il. 5.703. 2 sing. subj. ἐξεναρίξῃς Il. 20.181. Pple. ἐξεναρίξας Il. 16.573: Od. 11.273. Infin. ἐξεναρίξαι Od. 22.264. 1 To strip (a slain foe) of his armour and trappings: περίφαντα Il. 5.842. Cf. Il. 6.417, Il. 11.246, 368, Il. 22.376. 2 To strip off (the armour and trappings): τεύχεα Il. 7.146, Il. 13.619 = Il. 17.537 = Il. 21.183. 3 To kill or slay in fight Il. 4.488, Il. 5.151, Il. 6.20, Il. 11.101, Il. 12.187, etc.: Od. 22.264. 4 To kill or slay in gen. Il. 16.573: Od. 11.273.
υἱός -οῦ, ὁ. (The first syllable shortened Il. 1.489, Il. 4.473, Il. 5.612, Il. 6.130, Il. 7.47, Il. 9.84, Il. 16.21, etc. : Od. 11.270, 478.) Also, fr. stem υἱυ-, genit. υἱέος Il. 24.122 : Od. 3.489, Od. 4.4, Od. 11.174, Od. 15.187, Od. 18.162. Dat. υἱέϊ Il. 3.174, Il. 15.455, Il. 20.81, Il. 21.141, Il. 24.112 : Od. 3.369, Od. 4.5, 10, Od. 16.438, 452, Od. 23.61, Od. 24.213. υἱεῖ Il. 18.144, 458 : Od. 14.435. Acc. υἱέα Il. 13.350. Nom. pl. υἱέες Il. 2.641, 666, Il. 5.10, Il. 11.138, 692, Il. 16.449, Il. 24.604 : Od. 10.6, Od. 14.201, Od. 19.414, 430, 437, 459. υἱεῖς Od. 15.248, Od. 24.387, 497. Acc. υἱέας Il. 2.693, Il. 5.149, Il. 11.123, Il. 23.175, 181, Il. 24.205, 521 : Od. 4.211. Voc. pl. υἱεῖς Il. 5.464. And fr. this stem by hyphaeresis genit. υἷος Il. 2.230, Il. 5.266, Il. 13.522, Il. 14.9, Il. 15.116, 138, Il. 18.138, Il. 19.324, Il. 23.746, Il. 24.422, 550 : Od. 11.452, Od. 17.397, Od. 20.218. Dat. υἷι Il. 2.20, 791, Il. 13.216, Il. 16.177, Il. 21.34, Il. 22.302, Il. 23.383 : Od. 4.143, 771, Od. 11.273. Acc. υἷα Il. 12.129, Il. 13.185, 792, Il. 15.419, 427 : Od. 4.765, Od. 13.259, Od. 20.35. Nom. dual υἰῖ Il. 2.679, 822, 831, 843, 865, Il. 12.95, 99, Il. 13.345. Acc. υἷε Il. 5.27, 152, 542, Il. 11.102, 329, Il. 20.460 : Od. 15.242. Nom. pl. υἷες Il. 1.162, Il. 2.253, Il. 4.114, Il. 6.255, Il. 7.403, Il. 10.165, Il. 13.146, Il. 15.675, Il. 16.56, Il. 17.23, Il. 18.444, Il. 21.376, Il. 24.399, etc. : Od. 2.51, Od. 3.104, Od. 4.285, Od. 6.62, Od. 8.514, Od. 13.315, Od. 23.220, Od. 24.38, etc. Dat. υἱάσι, Il. 5.463, Il. 15.197, Il. 24.248, 546 : Od. 3.32, 57, 387, Od. 10.7, Od. 14.206, Od. 17.113, Od. 19.466, Od. 21.220. Acc. υἷας Il. 1.240, Il. 2.72, Il. 5.159, Il. 9.40, Il. 10.49, Il. 12.128, Il. 14.106, Il. 18.76, Il. 19.156, Il. 22.62, Il. 24.189, etc. : Od. 2.115, 198, Od. 14.229, Od. 19.394, Od. 22.221. A son, one's son Il. 1.9, Il. 2.20, Il. 3.174, Il. 4.89, Il. 5.10, Il. 6.154, etc. : Od. 1.88, Od. 2.2, Od. 3.57, Od. 4.4, Od. 5.28, Od. 6.62, etc. Of warriors : υἷες Ἄρηος Il. 2.512, Il. 9.82.–υἷες Ἀχαιῶν, the sons of the Achaeans, the AchaeansIl. 1.162, Il. 2.72, Il. 4.114, Il. 6.255, etc. : Od. 2.115, Od. 3.104, Od. 4.285, Od. 8.514, etc. Sim. : Τρώων καὶ Ἀχαιῶν υἶες Od. 24.38.