urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.228 (line)
urn:cts:greekLit:tlg0012.tlg002.perseus-grc2:11.228
Descendant Count: 1
REF: 11.228
αἱ δʼ ἀμφʼ αἷμα κελαινὸν ἀολλέες ἠγερέθοντο,
Metadata
{}Tokens
| Value | Word Value | Subref Value | Position | Index | VE Ref | Space After | Alignments |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| αἱ | αἱ | αἱ[1] | 1 | 38579 | 11.228.t1 | True | Odyssey Sentence Alignment (Crane) |
| δʼ | δʼ | δʼ[1] | 2 | 38580 | 11.228.t2 | True | |
| ἀμφʼ | ἀμφʼ | ἀμφʼ[1] | 3 | 38581 | 11.228.t3 | True | |
| αἷμα | αἷμα | αἷμα[1] | 4 | 38582 | 11.228.t4 | True | |
| κελαινὸν | κελαινὸν | κελαινὸν[1] | 5 | 38583 | 11.228.t5 | True | |
| ἀολλέες | ἀολλέες | ἀολλέες[1] | 6 | 38584 | 11.228.t6 | True | |
| ἠγερέθοντο, | ἠγερέθοντο | ἠγερέθοντο[1] | 7 | 38585 | 11.228.t7 | True |
Dictionary Citations
LSJ
gather together, assemble, only 3 pl. pres. and impf., and inf., ἀμφὶ δέ μιν . . ἀγοὶ ἠγερέθονται Il. 3.231, cf. h.Ap. 147; ἀμφʼ Ἀτρεΐωνα ἀολλέες ἠγερέθοντο Il. 23.233; περὶ δʼ ἐσθλοὶ ἑταῖροι ἀθρόοι ἠγερέθοντο Od. 2.392; ἀμφʼ αἷμα . . ἀολλέες ἠγερέθοντο 11.228; σφιν ἐπέφραδον ἠγερέθεσθαι Il. 10.127 Aristarch. ( ἠγερέεσθαι codd.): subj. ἠγερέθωνται Opp. H. 3.360.
cunliffe_lex
ἀολλής -ές (ἀϝολλής) [ἀ-2 + ϝελ-, (ϝ)είλω.] Only in pl. 1 In a body, all together: ὑπέμειναν ἀολλέες Il. 5.498. Cf. Il. 9.89, Il. 12.78, Il. 13.136, Il. 15.494, Il. 16.601, Il. 19.190, Il. 23.12, etc.: ἠγερέθοντο Od. 3.412, Od. 11.228. Cf. Od. 3.427, Od. 4.448, Od. 10.259, Od. 20.40, Od. 22.446, Od. 23.38. 2 Of inanimate objects, in a body or mass, all together: πάντα φέρωμεν ἀολλέα Od. 8.394. Cf. Od. 3.165, Od. 10.132, Od. 14.432.
ἠγερέθομαι [ἀγείρομαι. Cf. ἠερέθομαι beside ἀείρομαι.] 1 To come or gather together, assemble: ἀμφʼ Ἀτρεΐωνα ἠγερέθοντο Il. 23.233. Cf. Il. 2.304, Il. 10.127, Il. 19.303, Il. 24.783: περὶ ἑταῖροι ἠγερέθοντο Od. 2.392. Cf. Od. 3.412, Od. 11.228, Od. 17.34, 65, Od. 18.41, Od. 19.542, Od. 24.468. 2 To be or remain gathered together or in a body: ἀμφί μιν κρητῶν ἀγοὶ ἠγερέθονται Il. 3.231. Cf. Il. 12.82.
κελαινός -ή, -όν. Dark in due, black or nearly black: αἷμα Il. 1.303, Il. 7.329, Il. 11.829, 845, δέρμα Il. 6.117, κῦμα Il. 9.6, χθών (darkened by the clouds) Il. 16.384: αἷμα Od. 11.98, 228, 232, 390, Od. 16.441, Od. 19.457. Bringing darkness in its train: λαίλαπι Il. 11.747. In fig. use, of night, dark, enveloping in its shades, hiding from the light: ἀμφὶ δὲ ὄσσε κελαινὴ νὺξ ἐκάλυψεν Il. 5.310=Il. 11.356.